TÂM

9:19 PM


Một thanh niên đến Đức tìm thuê nhà ở. Chủ nhà là một ông lão dễ gần; sau khi xem nhà, anh rất hài lòng liền muốn ký hợp đồng thuê dài hạn. Ông chủ cười nói: “Không. Anh chưa từng ở đây, chưa biết chỗ này tốt hay không, chúng ta nên ký hợp đồng ở thử, sau khi trải nghiệm rồi hãy cân nhắc có nên thuê dài hạn không.”

Nghe có lý, anh đồng ý ký hợp đồng ở thử 5 ngày. Mọi thứ đều rất tuyệt và anh vô cùng ưng ý. Hết 5 ngày, anh muốn thảo luận với ông lão để thuê dài hạn thì xảy ra một chuyện ngoài ý muốn, anh bất cẩn làm vỡ một cái ly thủy tinh. Anh cảm giác nó có giá trị cao, e rằng làm vỡ ông lão sẽ không cho anh thuê nhà nữa.

Nhưng khi gọi điện kể lại, ông lão chỉ mỉm cười nói: “Không sao, anh không cố ý mà”. Anh vui mừng và chờ ông lão đến ký hợp đồng. Anh nhanh tay quét dọn những mảnh vỡ thủy tinh và rác cho vào một cái bao, đặt bên ngoài cửa nhà. Một lát sau, ông lão đến, không đợi anh mở lời, ông hỏi: “Những mảnh vỡ thủy tinh kia đâu rồi?”

Anh đáp: “Tôi đã thu dọn xong và để ngoài cửa đó.” Ông lão mở bao rác ra xem, sắc mặt không vui liền đi vào phòng và nói: “Ngày mai anh có thể chuyển đi, ta không cho anh thuê phòng nữa”. Anh không hiểu chuyện gì đã xảy ra, liền hỏi: “Có phải tôi đã làm vỡ cái ly mà ông yêu thích khiến ông phật ý chăng?”

Ông lão nói: “Không phải! Lý do là vì TRONG TÂM ANH KHÔNG NGHĨ CHO NGƯỜI KHÁC.”

Anh vẫn không hiểu, đúng lúc này, thấy ông lão cầm một cây bút cùng một cái bao khác, mang theo cây chổi cùng một cái kẹp, đi ra bên ngoài, ông đổ hết rác trong bao kia ra, phân loại một lần nữa. Ông lão chọn lựa rất cẩn thận, qua một hồi lâu, đem tất cả mảnh vở thủy tinh chứa vào một bao, lấy bút viết lên: “Bên trong là mảnh vở thủy tinh, nguy hiểm!” Sau đó, mới đổ các loại rác khác vào một cái bao khác, viết lên: “An toàn”.

Anh đứng nhìn từ đầu đến cuối, trong lòng hết sức kính nể, không biết nói gì thêm...

Note: Thực dụng khôn ngoan là sống trên nền vì người khác. Chúc các bạn thành công!.

Share this :

Previous
Next Post »
0 Bình luận